Machiko Kyou là một tác giả manga bí ẩn, không rõ cô bao nhiêu tuổi, gương mặt ra sao. Tôi tìm được thông tin thì cô sinh ra ở Tokyo. Trên cuốn manga "Gahou Sennen" (Họa Ký Ngàn Năm) cũng ghi thêm được gì nhiều về tác giả trừ quá trình làm việc để ra được cuốn sách. Và cùng với rất nhiều các giải thưởng về hội họa khác. Mọi người có thể đọc thêm ở đây: http://juicyfruit.exblog.jp/420177/
Đây là một tấm ảnh là Kyou-sensei tham gia một buổi thuyết giảng, đương nhiên là cô cũng giấu mặt.
Trong cuốn manga cũng đề cập về người trợ lí riêng của Kyou-sensei là một chú/cô mèo, tôi tìm được tên của nó là Nerune. Trên trang Instagram của cô thì cũng toàn là những bức ảnh về Nerune.
"Gahou Sennen" là tác phẩm đầu tay của cô, được cô bắt đầu sáng tác vào tháng 7 năm 2004. Từ năm 2006 trở đi thì câu chuyện bắt đầu chú trọng về đời thường của một cặp đôi nam nữ trung học khi họ bắt đầu chạm vào thế giới tưởng tượng của nhau. Trước khi nổi tiếng thì cô luôn dậy sáng mỗi ngày và vẽ một trang.
Lời thoại cuốn sách thì không nhiều, đôi lúc có được một câu trích dẫn hay. Mỗi câu chuyện chỉ kéo dài trong một mặt giấy, nó thường là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày của nhân vật hoặc khung cảnh trong thế giới tưởng tượng của cả hai. Có những trang truyện thì buồn, có những trang tràn đầy hạnh phúc giống như có lúc cặp nam nữ thì bên nhau, có lúc thì họ xa cách nên không rõ cặp đôi có thất tình không. Phải nói là khung cảnh rất mơ hồ, muốn hiểu được chiều sâu của nó hay không thì còn tùy vào góc nhìn của người đọc. Nhưng không phải ai cũng nhìn ra được chiều sâu của tác giả, ngay cả tôi cũng vậy, cũng hơi không tưởng tượng ra được.
Vì manga không có nội dung thế nên khi nhìn những nét họa kí, tôi có cảm giác như mình đang đọc Paprika phiên bản manga vậy. (Paprika là một anime nói về giấc mơ rất là khó hiểu, từng được Hollywood mua bản quyền và làm phim Inception do Leo Dicaprio đóng). Tông màu chủ đạo là màu xanh biển và trắng, hai màu sắc luôn mang lại một sự thuần khiết, trống rỗng và buồn bã...với tôi là thế khi đến hai màu này. Điều khiến tôi khâm phục Kyou-sensei nhất trong tác phẩm này chính là cô đã vẽ ra được những cảm giác mơ hồ mà không phải ai cũng có thể nói hoặc viết ra được. Như một góc nhìn từ lỗ trên tờ giấy, hay tưởng tượng hũ keo Nivea là biển...vì nó mơ hồ như thế nên khi người đọc cũng cảm thấy khó hiểu. Nhưng chính đó lại là điều khó hiểu mà chúng ta trải qua hàng ngày nhiền đến mức không nhận ra, hoặc tự hỏi vì sao mình lại có cảm giác đó.
#Cảm nhận bản thân
Đây là hai cuốn manga đầu tiên mà tôi phải mua, vì trước giờ tôi chỉ mua tiểu thuyết đọc. Vì mỗi lần đọc manga thì tôi luôn lựa những bộ có nét vẽ đẹp hoặc "chịu chơi" như GANTZ. Nhưng với Gahou Sennen thì nét vẽ vô cùng đơn giản và đa chiều. Có vẻ như một khi tôi đã thích đơn giản thì nó phải đơn giản hết mức có thể vậy *cười*.
Tác giả đã mang được một cái gì đó là suy nghĩ tinh tế của người Nhật vào trong mỗi khung tranh, một sự tinh tế đến hẳn những điều nhỏ nhất hàng ngày. Tôi có thấy một tình yêu sâu đậm giữa hai nhân vật chính và thế giới tưởng tượng của họ thật tuyệt vời. Đôi lúc tôi cũng mơ mình lặn xuống một đại dương và ở đó tôi gặp được một ai đó và trò chuyện với họ. Nhưng khi mở mắt ra thì tôi quên hết, ôi, cơ chế của giấc mơ vốn là thế mà. Thật mơ hồ làm sao!
Tôi nghĩ là bất cứ ai trong số chúng ta khi đọc hai cuốn manga này cũng thấy được mình trong đó.
#Về nội dung
Đáng tiếc rằng hai cuốn manga này không hề có nội dung nhất định. Mà ngoài ra, tôi không nghĩ sẽ chỉ có 2 tập như NXB Nhã Nam đã nói, hi vọng tác giả sẽ xuất bản thêm vì tôi thấy còn rất nhiều các câu chuyện khác của Kyou-sensei trên blog cá nhân.
Vì manga không có nội dung thế nên khi nhìn những nét họa kí, tôi có cảm giác như mình đang đọc Paprika phiên bản manga vậy. (Paprika là một anime nói về giấc mơ rất là khó hiểu, từng được Hollywood mua bản quyền và làm phim Inception do Leo Dicaprio đóng). Tông màu chủ đạo là màu xanh biển và trắng, hai màu sắc luôn mang lại một sự thuần khiết, trống rỗng và buồn bã...với tôi là thế khi đến hai màu này. Điều khiến tôi khâm phục Kyou-sensei nhất trong tác phẩm này chính là cô đã vẽ ra được những cảm giác mơ hồ mà không phải ai cũng có thể nói hoặc viết ra được. Như một góc nhìn từ lỗ trên tờ giấy, hay tưởng tượng hũ keo Nivea là biển...vì nó mơ hồ như thế nên khi người đọc cũng cảm thấy khó hiểu. Nhưng chính đó lại là điều khó hiểu mà chúng ta trải qua hàng ngày nhiền đến mức không nhận ra, hoặc tự hỏi vì sao mình lại có cảm giác đó.
#Cảm nhận bản thân
Đây là hai cuốn manga đầu tiên mà tôi phải mua, vì trước giờ tôi chỉ mua tiểu thuyết đọc. Vì mỗi lần đọc manga thì tôi luôn lựa những bộ có nét vẽ đẹp hoặc "chịu chơi" như GANTZ. Nhưng với Gahou Sennen thì nét vẽ vô cùng đơn giản và đa chiều. Có vẻ như một khi tôi đã thích đơn giản thì nó phải đơn giản hết mức có thể vậy *cười*.
Tác giả đã mang được một cái gì đó là suy nghĩ tinh tế của người Nhật vào trong mỗi khung tranh, một sự tinh tế đến hẳn những điều nhỏ nhất hàng ngày. Tôi có thấy một tình yêu sâu đậm giữa hai nhân vật chính và thế giới tưởng tượng của họ thật tuyệt vời. Đôi lúc tôi cũng mơ mình lặn xuống một đại dương và ở đó tôi gặp được một ai đó và trò chuyện với họ. Nhưng khi mở mắt ra thì tôi quên hết, ôi, cơ chế của giấc mơ vốn là thế mà. Thật mơ hồ làm sao!
Tôi nghĩ là bất cứ ai trong số chúng ta khi đọc hai cuốn manga này cũng thấy được mình trong đó.




Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Xóa